"Dù đục dù trong, nước vẫn là nước.”
“Dù tròn dù khuyết, trăng vẫn là trăng."
Đây là một câu chuyện không thể cứu vãn. Tất cả mọi thứ trong câu chuyện này là bi kịch thuần túy của đời người.
“Chúng ta.”
“Vậy thứ gì thay đổi?”
Ngoại trừ Isagicest, tất cả các mối quan hệ còn lại đều là platonic.
couple
Isagi Yoichi (world class) & Isagi Yoichi (17).
au
Du hành thời gian.
tags
Selfcest, Bi kịch, Chữa lợn lành thành lợn què, Cay đắng ngọt bùi, Vòng lặp.
warning
Có đề cập đến cái chết của một vài nhân vật.
0; tựa như chưa bắt đầu
giới thiệu
Isagi mở mắt trong tiếng gió rít, thấy cơ thể nhẹ bẫng như đi trên mây. Cảm giác bồng bềnh vô thực khẳng định rằng: anh thực sự đã chết. Tích tắc sau, anh chợt nghe thấy vô vàn thanh âm ồn ã, bèn hướng ánh nhìn ra xung quanh.
Nơi này trông rất quen. Một sân bóng quy mô nhỏ, có vẻ giống như nơi thi đấu của đám học sinh trung học. Cỏ không được chăm sóc tốt, nhiều chỗ héo rũ, mấy chỗ khác thì lấm tấm đất bùn. Đã lâu anh chưa trông thấy điều kiện mặt sân tệ như vậy. Isagi bắt đầu ngờ ngợ nơi này, nhưng phải đợi đến khi trông thấy chữ Ichinan trên bảng tỷ số, phán đoán của anh mới được xác nhận.
Đây là nơi mọi thứ bắt đầu, là chốn cũ anh từng quen. Trời đất ngả nghiêng, vầng dương châu tuần về tây, đảo ngược đêm ngày.
Thời gian chảy trôi về mười năm trước.
Isagi quay lại sân bóng năm mình mười bảy – vào đúng cái ngày định mệnh đã đổi thay cuộc đời anh.
Trận đấu đã đi đến những phút cuối cùng. Đội Ichinan băng lên, cố tìm kiếm một cơ hội gỡ hòa. Trông theo những thiếu niên áo trắng, cặp mắt lạnh và sâu như đáy bể thoáng xao động khi bắt gặp cậu trai khoác tấm áo in số 11.
0; tựa như chưa bắt đầu
Isagi Yoichi
Trong tương lai, đứa trẻ ấy sẽ trở thành tiền đạo số một thế giới như anh đã từng.
mục
lục
Mình có một sự ám ảnh nhất định với selfcest và bản thể luận. Triết lý vị kỷ của Blue Lock nói chung và Isagi Yoichi nói riêng rất phù hợp với một vài ý niệm trong đầu mình, nên mình muốn thử nghiệm nó với fic này.
